CHIA SẺ

thien

Năm phúc báo về Thân

  • Có được thân người quý giá.
  • Có đầy đủ chức năng thân tâm.
  • Có đức tin với giáo pháp.
  • Không phạm tội ngũ nghịch.
  • Sinh nơi trung quốc.

Khi thực hành quán chiếu những đề mục này, chúng ta dành thời gian mỗi ngày, ngồi tĩnh lặng và suy ngẫm, phân tích như sau:

  • Được sinh làm người: thân người quý giá và khó có được

Thân người quý giá bởi vì cõi Người không quá khổ đau như Tam ác đạo (Địa ngục, Ngã quỷ, Súc sinh), cũng không quá sung sướng đến nỗi chìm đắm và không nhận thức được sự cần thiết thực hành Phật pháp như cõi Trời. Cõi Người là nơi khổ đau và hạnh phúc xen kẽ một cách vừa phải, đủ để làm động lực cho chúng ta tinh tiến thực hành Phật pháp.

Thân người được coi là quý gá hơn núi Kim cương, bởi vì việc sở hữu một núi Kim cương cũng không giúp bạn mua được cho mình một tái sinh tốt đẹp cho đời sau, cũng không mua được giác ngộ giải thoát khỏi luân hồi sinh tử. chỉ trong thân người thì ta mới có điều kiện thuận lợi nhất. Để thực hành Phật pháp, đạt được giác ngộ. Do vậy, có thể nói rằng thân người là con thuyền thù thắng chở chúng ta vượt đại dương sinh tử đầy ắp hiểm nguy và đau khổ. Có thân người là có tất cả.

Thân người quý giá như vậy nhưng vô cùng khó có được

Đức Phật đã dùng một hình ảnh ẩn dụ để minh họa về mức độ hy hữu này và bạn có thể suy ngẫm về câu chuyện đó khi thiền định. Hãy tư duy về hình ảnh con rùa mù sống dưới đáy biển, một ngàn năm mới được nổi lên một lần. Nếu không tóm được bọng cây, con rùa lại phải chìm xuống một ngàn năm nữa. Biển rộng mênh mông, bọng cây lại nhỏ bé và lênh đênh, con rùa bị mù, cứ ngoi lên rồi lại chìm xuống không biết bao nhiêu lần, biết đến khi nào con rùa mới gặp được bọng cây để ngoi lên mặt nước? Bạn được thân người quý giá này cũng khó khăn như vậy.

Một lần khác, Đức Phật hỏi Ngài A Nan: “Đất dính trong móng tay ta nhiều hơn hay đất đại địa nhiều hơn?” Ngài A Nan trả lời rằng đất ở đại địa nhiều hơn đất dính trong móng tay Đức Phật. Đức Phật liền dạy: “Chúng sinh chết đi được thân người chỉ như đất trong móng tay. Chúng sinh chết đi đọa lạc nhiều như đất trong đại địa”. Chúng ta có thể thấy điều này rất rõ ràng khi so sánh số lượng loài người với số lượng loài súc sinh như loài kiến, sâu, giun, ruồi, muỗi, chuột… Đó là chưa kể đến những loài mắt thường chúng ta không trông thấy được như ngã quỷ, phi nhân và chúng sinh trong địa ngục. Như vậy để thấy rằng số lượng chúng sinh được sinh làm người quả là ít ỏi.

Thân người chúng ta có được đời này không hề dễ dàng mà phải do công phu tu tập tích lũy thiện căn phúc đức, đặc biệt là giữ đầy đủ toàn vẹn năm giới trong vô số kiếp trong quá khứ. Để có được thân người, chúng ta phải vượt qua vô vàn khó khăn, cạm bẫy trên hành trình sinh tử.

Hãy tư duy về những giai đoạn Bardo trung gian khốc liệt trên hành trình đó, đặc biệt là giai đoạn trung ấm đầy hiểm nguy và khiếp sợ. Bên cạnh các cơ hội giải thoát là vô số ảo ảnh cuốn hút thần thức đến những đọa xứ: ánh sáng mờ mờ êm dịu của sáu cõi có sức thu hút hơn ánh Quang minh chói lọi của chư Phật trong Bardo Pháp tính; ảnh hiện của hầm hố, hang hốc, gốc cây, lâu đài cùng hồ nước, lò rèn của người đồ tể, thác nước cạn khô, sấm sét khủng khiếp và gió nghiệp lạnh thấu xương truy đuổi, dẫn dụ thần thức đang hoang mang và sợ hãi tột độ khao khát tìm đến một chỗ trú chân bất kỳ trong Bardo tái sinh. Do ác nghiệp gây ra, hàu hết phàm tình đều nhầm lẫn và dường như không tránh khỏi cạm bẫy này. Khi đến cánh cửa đầu thai, rất có thể do tác động của nghiệp lực và vô minh, chúng ta nhìn thấy cha mẹ bò lại lầm tưởng là người, hay ngược lại. Sự nhầm lẫn đó cuốn chúng ta vào bào thai và sinh ra thành một chú bê con với nỗi khổ ngu si và câm lặng suốt một đời. May mắn thay bạn đã vượt qua tất cả những cạm bẫy hiểm nguy ấy để được sinh ra làm người một cách toàn vẹn.

Hãy nghĩ đến chúng sinh đã vào được làm thai người, nhưng do ác nghiệp bị trục ra và phải chết đau đớn không toàn thân trước khi kịp chào đời. Bạn thật may mắn đã được đến với cuộc đời mà không bị vứt bỏ một cách phũ phàng như vậy.

Hãy nghĩ đến cả chúng sinh bị đoản mạng, phải chết trước khi kịp trưởng thành với đầy đủ nhận thức làm lợi ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Ta thật may mắn vì đã khôn lớn thành người. Giờ đây chúng ta có đủ năng lực để tận dụng thân người một cách hiệu quả nhất.

Sau khi tư duy về tất cả những điều này, bạn sẽ cảm thấy hoan hỷ vì có được một tái sinh vô cùng quý giá và thù thắng, tri ân cha mẹ đã sinh ra, cưu mang nuôi dưỡng mình cho tới ngày nay. Cuộc sống làm người chúng ta có được không phải đơn giản như ta thường nhầm tưởng mà đó thật sự là một phép màu, là trân bảo vô giá mà chúng ta cần trân trọng và sử dụng sao cho hữu ích.

  • Thân người đầy đủ sáu căn, hay đầy đủ chức năng thân tâm

Như đã phân tích ở phần trên, dù chỉ khiếm khuyết một trong sáu căn, bạn sẽ gặp rất nhiều trở ngại trong đời sống cũng như trong sự thực hành Pháp. Bạn hãy trải từ bi đến những người mới sinh ra đã bị hạn chế sáu căn, hoặc khi trưởng thành gặp tai nạn dẫn đến hư hỏng các căn, hoặc bị bệnh tật mà các bộ phận cơ thể hoạt động không bình thường, sức khỏe suy yếu kiệt quệ dẫn đến đời sống vô cùng khổ sở. Tư duy như vậy, chúng ta có thể thấy mình vô cùng may mắn vì được sáu căn đầy đủ, cơ thể khỏe mạnh, và ta được tự chủ một cách tương đối đối với thân của mình.

  • Có tín tâm với Phật Pháp

Tín tâm là niềm tin, chính tín đối với Phật pháp tức giáo pháp giải thoát. Tín tâm ở đây khác với tín điều bởi tín tâm là niềm tin được trưởng dưỡng thông qua hiểu biết chân chính. Với hiểu biết chân chính, niềm tin được phát khởi một cách nhậm vận tự nhiên chứ không do mê mờ hay ép buộc bởi các thánh thần hay thế lực bên ngoài nào khác. Nói cách khác, tín tâm là niềm tin có trí tuệ.

Nếu không có niềm tin, chúng ta không thể thực hành. Hoặc nếu niềm tin không chân chính, dù có thực hành chúng ta cũng đi sai đường và không thể tới đích.

Hãy suy nghĩ đến những người xung quanh, gia đình, bạn bè, hàng xóm, đồng nghiệp, … của chúng ta. Đặc biệt trong xã hội hiện đại này, có bao nhiêu người dành thời gian cho sự thực hành tâm linh, trưởng dưỡng niềm tin nơi Phật pháp? Ngược lại, có bao nhiêu người chỉ dạy theo cuộc sống vật chất tiện nghi, hưởng thụ, có bao nhiêu người mê tín, lạc lối theo tà thuyết hay đến chùa để cầu tài cầu lộc nhằm mưu lợi thế gian?

Bởi vậy, chúng ta thật may mắn vì có tín tâm với giáo pháp. Điều này hoàn toàn không phải ngẫu nhiên mà do những thiện căn, những hạt giống chính pháp thiện lành đã được chúng ta gieo tròng và vun bồi trong các kiếp quá khứ.

  • Không phạm tội ngũ nghịch

Tội ngũ nghịch là năm trọng tội bao gồm giết cha, giết mẹ, giết A la hán, làm thân Phật chảy máu và phá hủy sự hòa hợp của Tăng đoàn. Những người phạm tội ngũ nghịch không thể chứng đắc giác ngộ trong một đời, hơn nữa, ác nghiệp họ tạo ra quá lớn khiến sự thực hành gặp nhiều trở ngại và có thể chịu quả bảo xấu ác ngay lập tức. Hãy nhận ra sự may mắn của mình vì đã không phạm một trong năm tội này.

  • Sinh nơi trung quốc:

“Trung quốc” nghĩa gốc là nước ở trung tâm. Ở đây để chỉ sự may mắn được sinh ra nơi trung tâm của Phật pháp, có thắng duyên hạnh ngộ giáo pháp, hạnh ngộ Minh sư, được trợ duyên sách tấn bởi thiện hữu tri thức và một môi trường thực hành đúng đắn. Hãy nghĩ về những người phải sống xa trung tâm Phật pháp, dù có nhiệt tâm nhưng không có bậc Minh sư hướng đạo, không được tiếp xúc với giáo pháp chân chính, như thế rất khó để họ thực hành tâm linh đúng đắn và thành tựu.

Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa

Trích: Bardo Hành trình liễu sinh thoát tử – Hộ niệm người lâm chung, Nhà xuất bản Tôn Giáo